Review Sách

Lắng nghe gió hát – Haruki Murakami

Một câu chuyện thật kỳ lạ, những câu văn dường như muốn nói lên điều gì đó, tôi cố nghĩ và rồi lại chẳng nghĩ được gì cả, càng về cuối mọi thứ càng hay và sâu lắng hơn, một cuốn sách mà tôi phải đi tìm lời giải thích để hiểu ý nghĩa của cả câu chuyện, để giải đáp thắc mắc – tại sao nó đoạt giải.

Cuốn sách đầu tiên mà Haruki Murakami viết, cũng là cuốn đầu tiên tôi đọc về thể loại văn học hiện đại. Một tác giả đặc biệt, văn phong đặc biệt và đầy sự trải đời.

Đã là một tuần sau khi tôi viết những dòng trên, có vẻ những cảm xúc khi đọc tác phẩm lắng nghe gió hát cũng đã trôi qua nhanh như gió với tôi. Nhưng tôi vẫn không thể nào quên được những hình ảnh động lại trong tác phẩm, như những cơn gió có thể trôi đi nhưng ký ức về những xúc cảm nó để lại thì vẫn còn mãi.

Thực sự khi đọc những trang sách, không có quá nhiều thứ tôi có thể hiểu ra những gì tác giả muốn truyền đạt, một phần là do cách cảm nhận của tôi chưa đủ sâu rộng để hiểu những điều mà tác giả đang muốn kể. Giống như khi tôi đi xem một bộ phim dành giải Oscar gần đây lúc xem tôi chỉ cảm nhận được những điều mà tôi nhìn thấy mà không thực sự cảm nhận được ý nghĩa sâu xa, những chi tiết nhỏ mà mang đến sự lớn lao trong bộ phim, có thế tôi đã hiểu sai tác phẩm theo một hướng khác.

Mọi thứ thật đượm chút buồn khi tôi đọc đến trang cuối, có chút gì đó hững hờ, những thứ bình dị, nông nổi, nhạt nhoà, u buồn năm 21 tuổi của chàng trai ấy giờ đã thành hoài niệm, nó thoáng qua thật nhanh. Những dòng văn tự sự của chàng trai 21 tuổi ấy dường như được kể lại khi anh ta đã chững chạc hơn. Một giọng văn nhuốm đầy sự đời, nhẹ nhàng và có một cách nhìn thế giới thật mới mẻ. Cách nhìn thế giới có chút u buồn, hơi có màu sắc tiêu cực, nhưng cũng đúng đắn, càng làm cho thế giới có đôi chút nhạt nhoà. Tưởng như đó là một cách nghĩ đối lập nhưng đó lại là một cách nghĩ của 1 người đàn ông từng trải, mạnh mẽ, thấu hiểu và trân trọng những phút giây trên đời.

Cuộc sống năm 21 tuổi với những chai bia, những suy nghĩ về tương tai xám xịt, không biết về đâu và cả tình yêu vút qua ngang đời anh ta nữa. Những năm tháng nếu chín chắn hơn có thể anh ta sẽ sống khác. Nhưng chắc chắn cơn gió tuổi trẻ ấy sẽ chẳng quay trở lại, nó sẽ bay xa mãi.

Sao có thể hiểu được sự sâu thẳm của bóng đêm trong ánh sáng ban ngày.

Lắng nghe gió hát – Haruki Murakami

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s